cangacmai.com
Cà phê với tôi là,  Tổng quan về cà phê

Viết lách và pha cà phê

Viết lách có hơi đa tình khi gắn nó với sự việc nào cũng hợp lý. Viết lách với chạy bộ. Viết lách với nấu ăn. Viết lách với đạp xe. Viết lách với chụp ảnh… Còn mình thì gắn thêm “Viết lách với pha ca phê”.

Đã làm thì sẽ gặp vấp ngã

Cách duy nhất không gặp những trở ngại, vấp ngã đó là đừng làm. Đã làm sẽ có những lần bị chửi đến chùn bước, rơi vào thảm cảnh như không có lối ra…

Mình từng bị hỏi: “Ủa, sao học Luật lại đi làm ở quán cà phê”, “Ngọc làm pha chế ấy hả, pha cà phê rồi có ai uống không”… Bước vào nghề, vẫn là những phán xét “em làm nổi không”, “em chậm chạp thế nhỉ”… Khi đó mình tủi thân ghê gớm, cũng tự hỏi lại “mình hợp làm công việc này không” nhưng trước đó mình đã muốn dấn thân làm nghề nên chỉ có thể cố gắng và tiếp tục. Mình cứ thế làm.

Ly Latte đầu tiên mình đổ thành hình

Một ngày, hai ngày rồi nhiều tháng sau đó, mình cũng chiết được ly espresso tròn đầy hương vị, được anh chị tấm tắc khen ngon. Mình biết cách kiểm soát nhiệt độ, thời gian, cỡ xay và cả dòng nước khi pha V60 không under hoặc over. Hay như một ngày xinh đẹp khác, vị khách xa lạ gửi lời khen: “Đây là ly cà phê ngon nhất trong tuần được uống”.

Sang chuyện viết lách, không ít lần đăng bài mọi người vào bình luận: “em viết cái gì thế?”, “em viết dễ hiểu hơn được không?”, những lần bị từ chối khi ứng tuyển content writer. Nhưng vẫn là mình muốn dấn thân làm nên tiến lên từng chút một. Dần dà, mình cũng được đón nhận khi chia sẻ các bài viết. Mình ngập tràn hạnh phúc khi ai đó nói muốn đọc những dòng tản mạn này. Mình rung rinh con tim khi mua được những thứ mình muốn từ công việc viết lách.

Quan sát xung quanh, quan sát chính mình rồi tự nhủ: “nào cố lên”

Có con đường nào là dễ dàng, dù chúng ta đã dũng cảm lựa chọn làm việc mình yêu thích. Mình cũng vậy!

Mỗi lần mệt mỏi chùn chân, mình dừng lại quan sát. Mình nghỉ ngơi nhưng không bỏ cuộc. Mình quan sát về mọi điều xảy đến trong lĩnh vực mình làm và những điều xung quanh. Rồi hỏi lại chính mình “đã đủ cố gắng chưa mà dừng lại?” – Chưa! Mình vẫn chưa thực sự cháy hết mình với những mục tiêu. Nếu chưa hãy cố lên nào!

Trong công việc với cà phê hay chuyện viết lách. Mọi người vẫn mỗi ngày cố gắng thì tại sao mình không thể. Mình nhìn những người xung quanh để đong đầy niềm tin và tự nhủ sẽ cố gắng như cách mọi người người đang làm. Cùng bước đi và vận hành trong vòng xoay chuyển tiếp. Bước một, từng bước một, mình chưa muốn dừng lại…

Còn bạn? Con đường bạn bước đi thế nào? Mỗi lần vấp ngã bạn chọn làm gì?

Học cách tĩnh lại, tập trung vào “dòng chảy”

“Tâm càng tĩnh, viết càng dễ” – Để viết trong trạng thái tĩnh yên bên trong chẳng dễ dàng. Nhưng đó là trạng thái tuyệt vời để nhào lộn với những con chữ, thăng hoa cùng ý tưởng.

Dòng nước bắt đầu xối qua cà phê

Trong pha chế, ví dụ như khi pha cà phê bằng V60, bạn cần thực sự tập trung vào dòng nước. Việc pha cà phê sẽ thay đổi tùy vào loại hạt, cấp độ rang, cỡ xay, thời gian… và sau cùng chính là dòng nước xối qua lớp cà phê. Điều này đòi hỏi không chỉ kỹ năng, hiểu biết mà còn là sự tập trung, tĩnh tâm của bạn barista. Dòng nước có thể to nhỏ, nhanh chậm nhưng quan trọng là phải đều, thật đều dòng. Đó là điều kiện cần để hương vị được như mong muốn.

Trong viết lách, nguyên liệu cần có để cho ra những con chữ đẹp là giấy bút hay laptop, các yếu tố về không gian, thời gian… sau cùng là tâm thái người viết. Để bài viết truyền tải đúng thông điệp mình muốn, cần đủ “tĩnh” để lắng nghe chính mình và thả trôi vào dòng chảy của cảm xúc, tư duy, biểu hiện lên câu chữ.

Thành ra, “hương vị” muốn ra thế nào, hãy học cách tĩnh lại và tập trung vào “dòng chảy”.

Dấu ấn tạo khi không ngừng tiến lên và khai phá

Nếu viết lách có “giọng điệu” riêng thì trong pha chế cà phê có “đặc trưng hương vị”. Điều này chẳng thể trải qua một hai ngày, cơ may xảy đến chỉ khi không ngừng tiến lên và khai phá chính mình.

Cà phê và viết lách

Nói về giọng điệu, mình thích cái chất mộc mạc nhưng càng đọc càng ngẫm sâu, nhớ lâu ở mỗi bài viết của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Mình thích cách viết hóm hỉnh nhưng thể hiện góc nhìn tinh tế, đa chiều của chú Bình Bồng Bột. Hay có những khi muốn trầm lắng ra vẻ sầu não sự đời, mình lại thích những bài viết của Lu.

Trong pha chế cà phê, có người mạnh về cà phê pha máy, có người nghiêng về cà phê thủ công. Ở cà phê pha máy còn có người mạnh về basic, có người giỏi freepour. Đối với pha cà phê thủ công còn là sự khác nhau khi có người giỏi việc lấy hương, có người giỏi việc lấy vị hoặc có người cân bằng cả hai.

Nhưng để có dấu ấn cá nhân, mỗi người phải bước nhiều bước nhỏ trên chặng đường dài, không ngừng khám phá để thu về chất liệu, cảm xúc và ý niệm riêng.

Pha cà phê hay viết lách đều trải qua nhiều giai đoạn vấp ngã, có khi trái đắng, lúc được quả ngọt. Rồi sau đó, cả hai đều cần sự tập trung cao độ và hướng về bên trong, để tĩnh lại và lắng nghe chính mình. Dòng chảy bên trong chúng ta luôn cuồn cuộn, âm ỉ. Nhưng nhất định không được thả trôi để mặc dòng chảy đó đưa mình đi vô định, tĩnh lại để biết cách lựa chọn hướng đi phù hợp theo ý mình

2 Bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.